Feeds:
Bài viết
Phản hồi

Vượt biển” là một truyện thơ dân gian Tày – Nùng, dài chừng 1.000 câu thơ. Tiếng Tày – Nùng gọi là “Khảm hải”. Truyện được lưu truyền rộng rãi ở vùng xung quanh hồ ba bể, tỉnh Bắc Cạn và tích truyện còn được thể hiện trong một số làn điệu then của Lạng Sơn. Các thầy cúng xưa nay vẫn đọc “Vượt biển” trong những buổi lễ cầu hồn, cúng ma nghe rất não nùng, ai oán. Có thể tóm tắt truyện thơ “Vượt biển” như sau:

Có hai anh em nhà kia mồ côi, lúc nhỏ rất yêu thương nhau. Sau khi người anh lấy vợ, rồi giàu có. Người anh trở nên nhạt nhẽo và bỏ mặc em sống nghèo đói lam lũ, rách rưới. Chị dâu (vốn là một người phụ nữ giàu lòng thương) thương tình vá áo cho đứa em chồng. Không may hôm đó người chi vừa nhuộm chàm nên lưng áo rách của em đã in những ngón tay chàm của chị dâu. người anh đi làm về nhìn thấy vết tay chàm trên lưng áo em, ghen tức. Cơn cuồng nộ đã xui khiến anh ta gây ra thảm kịch:

“Hằm hằm anh vác dao đi mài

Hằm hằm anh mang gươm tới chém

Chém đầu em treo ngọn cọ,

Chặt chân em treo ở ngọn vông”.

Em chết oan, chết khổ, chết tủi, chết cực. Linh hồn không nơi lưng tựa, bơ vơ. Rồi bị các quan slay ở âm phủ bắt làm sa dạ sa dồng – phu chèo thuyền trên biển ma. Mỗi lần vượt biển là phải trải qua một hải trình dài 12 rán nước, đầy thuỷ quái, mặt biển réo sôi. Các sa dạ sa dồng lúc thì cất tiếng than hãi hùng, lúc thì hối hả gọi nhau chèo gấp. Lúc các slay lên bờ kéo vào chợ Đường Chu (chợ xứ ma của Diêm Vương), sa dạ ngồi trên bờ biển than khóc, khiếp sợ nghĩ đến cảnh phải vượt biển trở lại tiếp theo…

TRÍCH ĐOẠN VƯỢT BIỂN

              (khảm hải)

Chèo đi rán(1) thứ sáu

Thấy nước vằn mông mốc

Xé nhau đục vật vờ

Chèo đi thôi, chèo đi !

Một người cầm cán dầm cho vững

Nước cuộn thác chớ lo

Biển nổi bão phong ba đừng run đừng rợn

Chèo đi rán thứ bảy

Nước ác kéo ầm ầm

Nơi đây có quỷ dữ chặn đường

Nơi đây có ngọ lồm(2) bủa giăng

Chực ăn người đi biển

Chực nuốt tảng(3) nuốt thuyền

Mau mau lên lấy tiền, lấy tiền ra thế

Đem vàng bạc ra lễ chuộc thân

Có bạc mới được đi qua

Chèo đi rán thứ tám

Nước đổ xuống ầm ầm

To hơn bịch đựng lúa nước xoáy dữ ào ào

Nước thét gào kéo xuống Long Vương

Nhanh nhanh tay chèo sang qua khỏi

Chèo đi rán thứ chín

Trông thấy nước dựng đứng chấm trời

Khắp mặt biển nước sôi gầm réo

Biển ơi, đừng giết tôi

Nước hỡi, đừng lôi lấy thuyền

Đừng cho thuyền lật ngang

Đừng cho tôi bỏ thân chốn này, biển hỡi !

Chèo đi rán thứ mười

Thuyền lướt theo nước trời băng băng

Cánh dầm tung bốn góc

Rán lại rán bay đi…

Chèo đến rán mười một

Sóng đuổi sóng xô đi

Nước đuổi về sau lưng

Chèo mau lên, chèo cố

Cho thuyền đến cửa biển ta dừng

Cho thuyền đến bãi cát vàng bình an

Chèo đi rán mười hai

– A ! Bờ biển kia rồi

Ta chèo mau lên thôi

Chèo mau lên, hỡi người trai trẻ !

Trai trẻ hãy lắng tai

Trai trẻ nghe tôi bảo

Lại đây nghe tôi dạy:

– Mau lên ta kéo thuyền vào cạn

Cùng lôi tảng vào bến

Kéo thuyền vào bãi cát chói hồng

Kéo thuyền vào bãi bướm vàng vờn bay !

– Mời nàng hương(4) hai cô

Mời em hãy ôm hoa lên bến

Mời nàng hãy ôm hương hầu slay(5)

Quân quan lên “bời bời”(6)

Đàn bà cầm nón ra thuyền

Đàn ông cầm ô lên bến

Tay trái xách giày hoa ra tảng

Tay phải xách giày đẹp lên bờ

Gánh gồng lên rầm rập theo slay

Bao của quý khiêng lên đi lễ người

Mười hai rán nước nay đã qua rồi

Bây giờ mới biết tôi sống sót

Binh mã slay rầm rập

Kéo vào chợ Đường Chu(8)

Sau lưng trơ lại tôi

Ngồi bên bờ biển đất trời mênh mông

Tự than thân trách phận

Cay đắng lắm đời sa dạ sa dồng(9)

Chèo thuyền qua lò than, qua biển

Nhìn đường về: nước cuộn ầm rung…

CHÚ THÍCH

(1) Rán: ghềnh nước hoặc những khúc sông, suối nước chảy xiết, vực sâu nguy hiểm đe dọa những người chèo mảng. (2) Ngọ lồm: quỷ vô hình(gió bão). (3) Tảng: bè mảng. (4) Nàng hương: chỉ các cô gái mang hương hoa hầu các quan cai trị dưới âm phủ. (5) Slay: quan cai trị cõi âm. (6): Bời bời: đông đúc. (7) Binh mã: Xe ngựa, quân lính; nghĩa trong bài là binh mã nơi cõi âm. (8) Đường Chu: Người Tày hay ghép tên các vương triều của Trung Quốc xưa để gán cho nó có một ý nghĩa khác. Sách truyện thơ Tày – Nùng(tập 2) chú thích: Đường Chu là xứ ma. Chợ Đường Chu là chợ âm phủ. (9) Sa dạ sa dồng: Chỉ những người làm phu phen, đầy tớ cho các slay nơi cõi âm.

Gần bốn trăn năm khóc viếng nàng,
Nợ tình họ Nguyễn chắc vẫn mang.
Dưới ba thước đất, còn u uất,
Nỗi hận cổ kim mãi vẫn còn.
Bây giờ họ hỏi nàng có thật,
Haychỉ một người trong sách thôi?
Đời sao lắm kẻ tò mò quá!
Thật giả rạch ròi có ích chi?
Gửi cụ Nguyễn Khắc Phi nhân bài viết của cụ trên Văn học và tuổi trẻ tháng 12 năm 2013. Ta có nên truy tìm gốc rễ một hình tượng văn học? Đã có người hỏi nguyên mẫu Chí Phèo là ai? Kết quả Chí Phèo trong tác phẩm vẫn là hình tượng chuẩn hơn nguyên mẫu. Văn học là gì nếu không sáng tạo trên hiện thực? Sự thật tròn chĩnh và chuẩn xác là lịch sử chứ không là văn chương. Tôi thiết nghĩ không nên mất thời gian cho những điều tương tự.

Nói Với mình

Mạng Xã hội là nơi ta bày tỏ nguyện vọng, mong muốn thậm chí cả những bức xúc. Nhưng đó không phải là bãi rác mà ta muốn thải những gì cũng được. Ý thức dân tộc, ý thức cộng đồng đã không còn trong bạn. Hãy tự viết(bằng bút-vào sổ cá nhân) những gì muốn nói. Đừng phơi những cái thuộc về phần con(ham muốn, quyền lợi,… ) để sau phải ghi danh sử sách một cách bất dắc dĩ. Ai cũng muốn có danh. Nhưng hãy nhớ muốn có “danh” phải có “công” trước đã> Đừng lưu danh kiểu Trần Ích Tắc./.

Bát cú thời facebook

Không biết ta “vâng” chẳng biết gì,
Biết nhiều rồi lại lắm kẻ nghi.
Biết mà không nói thà không biết.
Vẫn biết mà im… giống thứ gì?
Ỏ đời còn lắm người đa trí,
Túc mưu ái cầu phú quý đa.
Nhưng lẽ dân gian đà như luật.
Khôn ngoan chẳng lọ với trời già.

Đêm vắng

Đêm vắng lặng giữa rừng xuân vắng lặng
Hai con đường cũng vắng tiếng xe qua.
Nhà em vắng không còn nghe tiếng hát.
Dòng suối buồn vắng cả tiếng nước reo.

Bao giờ về lại ngày xưa!
Để anh được đứng dưới mưa chờ người.
Hoa xoan đã rụng tơi bời,
Em còn bước vội để trời càng mưa.

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.